Thôi Bỉnh Chi nhíu mày: "Trong thành cũng chẳng còn bao nhiêu lương thực, lấy đâu ra mà nuôi sống bọn họ?"
Giang Trần đáp: "Cũng không thể trơ mắt nhìn bọn họ kẹt lại ngoài thành, đợi đến khi vào đông rồi chết rũ trong mưa tuyết được."
Thôi Bỉnh Chi mặt không biến sắc: "Thì liên can gì tới chúng ta? Đâu phải ta ép bọn họ tạo phản. Ngược lại, chính bọn họ hùa theo lũ sơn phỉ gây sự, quấy nhiễu khiến nửa cái Triệu Quận chẳng được yên ổn."
Bên cạnh, Trương Tùng bỗng đứng dậy lên tiếng: "Minh phủ, đám người già, phụ nữ và trẻ nhỏ kia nếu cứ để mặc ngoài thành chịu đói rét mà chết, đợi đến sang xuân thi thể thối rữa, khéo lại bùng phát ôn dịch, tới lúc đó cũng là một mối phiền toái lớn.




